Dich vu tham tu

Có nên bắt quả tang chồng?

Từ một người trong cuộc, tôi muốn gửi đến tất cả những bà vợ bị phản bội như tôi: Hãy cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định! Nghe đồng nghiệp của chồng xì xào về chuyện chồng tôi qua lại với một phụ nữ ở công ty đối tác, tôi đã nói với anh về những nghi ngại. Nghe xong, anh phán gọn lỏn “vớ vẩn”.

Rồi tôi nhận được tin nhắn của cô bạn thân: “Trưa nay, thấy chồng mày chở một phụ nữ ôm eo rất tình tứ, nhớ để mắt đến chồng nghe!”. Tôi “tường thuật” lại, chồng tôi cau có: “Đồng nghiệp, bạn bè không chở nhau được à?”.

Dù vẫn tin chồng, nhưng trong lòng tôi bắt đầu gợn lên nỗi lo về lòng chung thủy của anh. Tôi quyết định làm một việc mà mình chưa bao giờ làm: Kiểm tra điện thoại của chồng.

Tôi đã phát hiện trong điện thoại có những tin nhắn mùi mẫn từ một số điện thoại (anh không lưu tên). Nghĩ đó là bằng chứng, tôi “đối chất” với chồng. Giật chiếc điện thoại trên tay tôi và anh quát: “Ghen tuông vớ vẩn, bóng gió! Người ta nhắn nhầm hay chọc phá gì đấy, khi nào bắt tận tay day tận mặt thì lúc đó em hãy nói. Đừng bao giờ đụng đến điện thoại của tôi, em phải tôn trọng sự riêng tư của người khác chứ!”.

Chưa bao giờ tôi thấy chồng mình nổi nóng như thế. Lúc đầu, tôi nghĩ anh trong sáng nên mới tức mà phản ứng vậy. Nhưng càng nghĩ tôi càng nhận ra anh có những dấu hiệu bất minh và hành xử như thế là vì “có tật giật mình”. Tôi quyết định đi tìm sự thật. Mục đích của tôi chỉ là tìm bằng chứng để anh hết cãi chày cãi cối, nếu anh “vô tội” thì quá tốt.

Tôi tìm đến dịch vụ thám tử nhờ theo dõi chồng. Hàng ngày tôi đều nhận được báo cáo về việc chồng tôi đi đến đâu, làm gì, gặp ai. Một ngày, một thám tử gọi điện bảo tôi đến một khách sạn ở Q.Thủ Đức vì chồng tôi và người phụ nữ mà anh thường gặp gỡ, đi ăn trưa mới vào thuê phòng. Tôi bỏ việc chạy bay đến. Tôi cũng giả vờ thuê phòng và xộc thẳng vào phòng chồng tôi thuê.

Sự hăm hở, muốn tìm bằng chứng của tôi đột nhiên bay biến, tôi choáng váng muốn ngất xỉu khi nhìn ra sự thật là hai người đang ở trong căn phòng ấy. Tôi từng nghĩ, tôi sẽ nhiếc mắng, tỏ thái độ khinh bỉ chồng và tình địch khi bắt gặp nhưng tôi không nói được lời nào mà chạy biến ra khỏi khách sạn; lòng tan nát, nước mắt giàn giụa.

Chiều đó, anh về nhà, quỳ xuống xin tôi tha thứ, hứa sẽ không bao giờ tái phạm. Và thời gian sau đó, ngày nào anh cũng năn nỉ ỉ ôi và làm mọi cách để tôi chịu hàn gắn. Anh đưa con đi học, anh rước con về, tối anh dạy con học và anh còn nấu cả cơm… Tôi cũng dần nguôi ngoai, nghĩ mình cần tha thứ cho chồng, vì hạnh phúc của con, của gia đình.

Hơn nữa, tôi nghĩ chồng đã thấy hành động của mình là sai và đang “phục thiện”. Nghĩ là thế, nhưng mỗi khi chồng chạm vào người tôi thì những ý nghĩ về chồng và cô gái kia lại ập đến khiến tôi cứ dửng dưng, nguội lạnh với anh.

Đã hơn một năm trôi qua, tình cảnh vợ chồng tôi vẫn không được cải thiện. Tôi bắt đầu suy nghĩ về hành vi “bắt tại trận” của mình và thấy nó chính là nguồn cơn dẫn đến tình trạng tồi tệ hiện tại và tôi nghĩ, chỉ có ly hôn mới giải thoát được.

Vì vậy, từ một người trong cuộc, tôi muốn gửi đến tất cả những bà vợ bị phản bội như tôi: Hãy cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định bắt quả tang. Những hình ảnh “quả tang” rất khó phôi pha. Và với nhiều gia đình, bắt tại trận gần như đồng nghĩa với đổ vỡ, ly tán. Scandal ở HP: bài học thuê thám tử ngầm Nóng lòng dò tìm tung tích của thành viên hội đồng quản trị đã rò rỉ thông tin mật, đích thân nữ chủ tịch Patricia Dunn ra lệnh cho công ty thám tử tiến hành điều tra bằng thủ thuật “pretexting” - một mánh khóe khai thác thông tin cá nhân bị coi là phạm pháp theo Bộ luật dân sự Mỹ.



Rắc rối bắt nguồn từ việc hàng loạt thông tin mật của Hewlett-Packard liên tục trôi nổi ra bên ngoài không căn cớ, bao gồm cả những thông tin liên quan đến mọi vấn đề tranh cãi nội bộ Hội đồng quản trị. Những dấu hiệu đáng ngờ đầu tiên xuất hiện từ năm 2005.

Sau nhiều lần dò tìm trong vô vọng, Thomas Perkins - một nhân vật chủ chốt trong công ty, dưới lệnh của “nữ chủ soái” Patricia Dunn đã thuê hẳn 1 công ty thám tử điều tra vụ việc. Cuối cùng, cái tên George Keyworth cũng đã được phanh phui.

George A. Keyworth, một thời từng làm cố vấn khoa học cho tổng thống Ronald Reagan, rốt cục đã thừa nhận trong phiên họp kín hôm 18/5: chính ông đã tung ra ngoài 1 số thông tin mật của HP, tuy nhiên không hiểu vì lý do gì ông khăng khăng từ chối từ chức. Dù sao, ông cũng sẽ buộc phải thôi việc trong nhiệm kỳ tới, sẽ bắt đầu từ tháng 3 năm sau.

Sự việc không đơn giản có thế.

Nếu chỉ là việc một thành viên then chốt làm rò rỉ thông tin nội bộ công ty thì chưa chắc đã tạo scandal tai tiếng đến vậy. Dư luận rùm beng ở chỗ: lãnh đạo HP đã dùng cách chơi không đẹp, hay nói đúng ra là “phạm pháp”, với việc sử dụng tiểu xảo “pretexting” trong quá trình điều tra kẻ giấu mặt.

Vậy thế nào là thủ thuật “pretexting”?

Có thể hiểu nôm na, “pretexting” là việc đội lốt danh tính người khác, thường là cảnh sát hoặc phóng viên để moi thông tin từ đối tượng cần khai thác, phần lớn các trường hợp là từ công ty cung cấp dịch vụ viễn thông. Mánh khóe này được thám tử, nhân viên điều tra và cả tội phạm sử dụng nhằm tiếp cận các nguồn cung cấp thông tin các nhân trực tiếp qua điện thoại. Khá dễ dàng, chỉ cần xưng 1 cái tên và chức danh đủ tin cậy là có thể nắm trong tay 1 danh sách chi tiết các cuộc gọi của kẻ cần theo dõi.

Mặc dù theo quy định của luật liên bang và luật 11 bang nước Mỹ, “pretexting” là hành động phạm pháp không thể chối bỏ nhưng trên thực tế, các công ty điều tra tư nhân và giới luật sư được ủy quyền vẫn luôn coi đó là hành động “có thể chấp nhận” trong 1 số lĩnh vực hoạt động ngầm.

Đạo luật Gramm-Leach-Bliley của liên bang cũng đã nghiêm cấm các đơn vị kinh doanh sử dụng “pretexting” trong mọi trường hợp, tuy nhiên giới thám tử tư độc lập vẫn điềm nhiên “nhắm mắt làm ngơ”. Thậm chí California và 1 số bang khác trên đất Mỹ còn cho phép sử dụng thủ thuật này để truy tìm những kẻ trốn tránh pháp luật - Tamara Thompson, 1 điều tra viên ở bang Oakland có kinh nghiệm 15 năm trong nghề cho biết.

Nói tóm lại, theo thống kê của giới chuyên gia bảo mật và viễn thông thì đến nay, chưa có cá nhân hoặc tổ chức nào bị kết tội hình sự hoặc dân sự do sử dụng “pretexting”. Hay nói cách khác, HP chính là “vật hiến tế” đầu tiên.

 



Tham tu Binh Duong